CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Deacon Vincent Dam

PASSION SUNDAY

Brothers and sisters in Christ,

There is a story told about Moses Mendelssohn, one of the most outstanding thinkers of the eighteenth century. Though he possessed a remarkable intellect, he was physically small, not attractive, and carried a hump on his back. When it came time for him to marry, a match was arranged for him with Miss Fromet Guggenheim, a young woman who was beautiful and wealthy. When she first saw him from a distance, she was repulsed and refused to marry him. Mendelssohn, however, asked to speak with her privately. Gently, he told her a story. Before he was born, he said, an angel had allowed him to catch a glimpse of the woman destined for him, and she was very beautiful, except that she had a hump on her back. He pleaded with God to let him take that hump upon himself so that she might be whole and beautiful. “God granted my request,” he said quietly, “I am that boy, and you are that girl.” In that moment, she looked at him with new eyes, and the man she had once rejected now became, to her, a man of profound beauty. Later, she married him.

Does this story not echo something far greater, something at the very heart of our faith today? What Mendelssohn expressed in such a human and touching way, God has accomplished in a divine and eternal way. Before we were born, before the world was created, God had already seen us, chosen us, and loved us. As Saint Paul tells us, God chose us in Christ before the foundation of the world to be holy and blameless before Him in love. And yet, when God looked upon us, He did not see only our beauty; He also saw the burden of our sin, the distortion of our unfaithfulness, and the wound of our rebellion.

And what did God do? He did not turn away. He did not cancel the relationship. Instead, in His Son Jesus Christ, He said: “Let Me take that burden upon Myself. Let Me bear their sins. Let Me carry their shame. Let Me become what they are, so that they may become what I am.” The Gospel proclaims what God has done for us—not merely a story, but the very mystery we celebrate today on Palm Sunday.

The Gospel passages from Matthew that we have just heard stretch out before us like a long and painful road. It begins with cries of praise—“Hosanna to the Son of David!”—and ends with shouts demanding that He be crucified. What a tragic picture of the human heart. And yet, if we examine ourselves honestly, this is not only their story—it is the story of each one of us.

We see ourselves in Judas, who betrayed his Master with a kiss, turning intimacy into treachery. And today, we betray in the same way when we use our closest relationships to wound one another: spouses who do not support but hurt each other with harsh words or cruel actions; parents who, under the pressure of money and the pursuit of success, become cold and severe, hurting their own children; friends who take advantage of one another and speak badly behind each other’s backs for personal gain. The kiss of Judas is still present whenever love is turned into a tool of selfishness.

We see ourselves in the other apostles, who ran away when faithfulness became too costly. And today, we also run away when faith demands sacrifice: we choose money over conscience, status over truth, personal security over defending what is right. We remain silent in the face of injustice in the workplace, exploit others, treat employees unfairly, or ignore the vulnerable simply to protect our own interests. We chase disordered desires—gambling, addictions, lust—and abandon the responsibilities that God has entrusted to us.

We see ourselves in Peter, who, out of fear, denied even knowing Jesus—not once, but three times. And today, we also deny the Lord, not necessarily with words, but by the way we live. When we live dishonestly, when we compromise with wrongdoing, when we are afraid to live out our faith in our families, in society, and in our workplaces—that is when we say, “I do not know Him.” When we place our ego, our comfort, and our personal advantage above God and others, those are the moments we deny Christ.

How many times have we done the same? Perhaps not with words, but through our choices, our silence, and our compromises. We know Him, yet we live as if we do not. We love Him, yet we choose ourselves. We follow Him, yet we abandon Him when the Cross appears in our lives.

And yet, this is the most astonishing truth: nothing in all of this can overturn God’s plan. Not betrayal, not cowardice, not violence, not even the crucifixion of His own Son. In fact, it is precisely in this darkest moment that God reveals His greatest light. As Isaiah foretold, the Suffering Servant does not turn back, does not shield His face from blows and spitting, but sets His face like flint, trusting in God’s help. And as Saint Paul proclaims, Christ Jesus, though He was in the form of God, emptied Himself, becoming obedient to the point of death—even death on a cross. Because of this, God highly exalted Him.

Therefore, the Cross is not a defeat, but the place where God’s love and purpose are revealed in their fullness. It is the moment when Christ takes upon Himself everything that disfigures us—our sin, our shame, our betrayal—and transforms it from within. Christ takes our burden so that we may receive His beauty, His life, and His holiness.

But, dear brothers and sisters, the Cross is not only something that happened in the past. Christ continues to be lifted up and continues to draw all people to Himself. His arms remain open on the Cross as an invitation. He draws us—sinners, the weak, the broken, and all who are willing to look up to Him.

Throughout the ages, the Cross of Christ has drawn countless saints—men and women who, though sinners like us, encountered this love and allowed it to transform them. The saints are not people who were never wounded; they are those who allowed Christ to carry their brokenness and make them new. Their lives are proof that God’s plan is real, that His grace is powerful, and that holiness is possible.

So where does this leave us, here and now, as we begin Holy Week? God’s love calls us to live in truth. We must recognize our place in the Passion—not as distant observers, but as participants. We must sincerely confess our sins, our weaknesses, and our failures to love as Christ has loved. At the same time, this love calls us to trust and courage, because we are not left alone in our sin, nor are we abandoned in our unfaithfulness.

We are invited to trust—that God’s plan for us is greater than our failures, that His love is stronger than our sin, and that His mercy is deeper than all our betrayals. We are invited to look up—to fix our eyes on the Crucified One, who shows us the way to true life.

Brothers and sisters, nothing can prevent God’s merciful plan, because the One who was beaten, mocked, and crucified is the very One who gives us His Spirit, who makes us children of the Father, and who prepares us for eternal life. His wounds heal us. His death gives us life. His Cross becomes the path that leads us to glory.

Therefore, in silence and in trust, let us contemplate the One whom we have pierced, and allow ourselves to be drawn to Him. Let us entrust our lives to His love, walk with Him through this Holy Week, and believe that beyond the Cross lies the promise of the Resurrection. Amen.


Anh chị em thân mến trong Đức Kitô,

Có một câu chuyện được kể về Moses Mendelssohn, một trong những trí thức xuất sắc nhất của thế kỷ mười tám. Dù sở hữu một trí tuệ phi thường, ông lại có thân hình nhỏ bé, không ưa nhìn, và mang một cái gù trên lưng. Khi đến tuổi lập gia đình, một cuộc hôn nhân được sắp đặt cho ông với cô Fromet Guggenheim, một thiếu nữ xinh đẹp và giàu có. Khi lần đầu tiên nhìn thấy ông từ xa, cô cảm thấy ghê sợ và từ chối kết hôn với ông. Tuy nhiên, Mendelssohn xin được nói chuyện riêng với cô. Nhẹ nhàng, ông kể cho cô một câu chuyện. Trước khi ông được sinh ra, ông nói, một thiên thần đã cho ông thoáng thấy người phụ nữ được định cho mình, và cô ấy rất xinh đẹp, ngoại trừ mang một cái gù trên lưng. Ông đã cầu xin Thiên Chúa cho mình mang lấy cái gù đó thay cho cô, để cô được lành lặn và xinh đẹp. “Thiên Chúa đã nhận lời cầu xin của tôi,” ông nói nhỏ, “tôi chính là chàng trai ấy, và cô chính là cô gái đó.” Trong khoảnh khắc ấy, cô nhìn ông bằng một ánh mắt mới, và người đàn ông mà trước đây cô từ chối giờ trở nên đối với cô là một con người có vẻ đẹp sâu sắc. Sau đó, cô đã kết hôn với ông.

Phải chăng câu chuyện này không vang vọng một điều gì đó lớn lao hơn, một điều ở ngay trung tâm đức tin của chúng ta hôm nay? Điều Mendelssohn diễn tả theo cách rất nhân bản và cảm động, thì Thiên Chúa đã thực hiện một cách thần linh và vĩnh cửu. Trước khi chúng ta được sinh ra, trước khi thế giới được tạo dựng, Thiên Chúa đã nhìn thấy chúng ta, đã chọn chúng ta, và đã yêu thương chúng ta. Như Thánh Phaolô nói với chúng ta, Thiên Chúa đã chọn chúng ta trong Đức Kitô trước khi tạo thành vũ trụ, để chúng ta nên thánh và tinh tuyền trước mặt Người trong tình yêu. Thế nhưng, khi Thiên Chúa nhìn chúng ta, Người không chỉ thấy vẻ đẹp của chúng ta; Người cũng thấy gánh nặng tội lỗi của chúng ta, sự méo mó của lòng bất trung, và vết thương của sự phản nghịch.

Và Thiên Chúa đã làm gì? Người không quay lưng. Người không hủy bỏ mối tương quan. Trái lại, trong Con của Người là Đức Giêsu Kitô, Người đã nói: Hãy để Ta mang lấy gánh nặng đó. Hãy để Ta gánh lấy tội lỗi của họ. Hãy để Ta mang lấy sự xấu hổ của họ. Hãy để Ta trở nên điều họ là, để họ có thể trở nên điều Ta là. Tin Mừng thuật lại điều Thiên Chúa đã làm cho chúng ta — không chỉ là một câu chuyện, nhưng là chính mầu nhiệm mà chúng ta cử hành hôm nay trong Chúa Nhật Lễ Lá, Chúa Nhật Khổ Nạn.

Những đoạn Tin Mừng theo thánh Matthêu mà chúng ta vừa nghe trải dài trước mắt chúng ta như một con đường dài đầy đau đớn. Nó bắt đầu bằng lời tung hô—“Hoan hô Con Vua Đavít!”—và kết thúc bằng những tiếng kêu la đòi đóng đinh Chúa trên Thập Giá. Thật là một bức tranh bi thảm của lòng người. Thế nhưng, nếu chúng ta xét mình thành thật, đó không chỉ là câu chuyện của họ—mà là của mỗi người chúng ta.

Chúng ta thấy mình nơi Giuđa, kẻ phản bội Thầy bằng một nụ hôn, biến sự thân mật thành phản trắc. Chúng ta cũng phản bội như thế khi dùng chính những mối tương quan thân thiết để làm tổn thương nhau: vợ chồng không nâng đỡ nhưng bạo hành nhau bằng lời nói cay nghiệt hay hành động tàn nhẫn; cha mẹ vì áp lực tiền bạc, vì tham vọng thành công mà trở nên khắc nghiệt, lạnh lùng, làm tổn thương chính con cái mình; bạn bè lợi dụng nhau, nói xấu nhau sau lưng để trục lợi cho bản thân. Nụ hôn của Giuđa vẫn còn đó, khi tình yêu bị biến thành công cụ cho ích kỷ.

Chúng ta thấy mình nơi các tông đồ khác, những người đã chạy trốn khi sự trung thành trở nên quá đắt giá. Và hôm nay, chúng ta cũng chạy trốn như thế khi đức tin đòi hỏi hy sinh: chúng ta chọn tiền bạc hơn lương tâm, chọn danh vọng hơn sự thật, chọn an toàn cá nhân hơn việc bảo vệ điều đúng đắn. Chúng ta im lặng trước bất công nơi công sở, bóc lột nhân viên, đối xử thiếu công bằng với người yếu thế, chỉ vì sợ mất lợi ích của mình. Chúng ta chạy theo những đam mê lệch lạc—cờ bạc, nghiện ngập, dục vọng—và bỏ lại phía sau những trách nhiệm mà Thiên Chúa đã trao phó.

Chúng ta thấy mình nơi Phêrô, người vì sợ hãi mà chối không biết Đức Giêsu, không chỉ một lần mà đến ba lần. Và hôm nay, chúng ta cũng chối Chúa như thế, không phải bằng lời nói công khai, nhưng bằng chính đời sống của mình. Khi chúng ta sống gian dối, khi chúng ta thỏa hiệp với điều sai trái, khi chúng ta không dám sống đức tin nơi gia đình, nơi xã hội, nơi môi trường làm việc—đó là lúc chúng ta nói: “Tôi không biết Người.” Khi chúng ta đặt cái tôi, sự tiện nghi, và lợi ích cá nhân lên trên Thiên Chúa và tha nhân, đó chính là những lần chúng ta chối Chúa.

Đã bao lần chúng ta cũng làm như vậy? Có thể không phải bằng lời nói, nhưng bằng những lựa chọn, sự im lặng, những thỏa hiệp của chúng ta. Chúng ta biết Người, nhưng lại sống như thể không biết. Chúng ta yêu Người, nhưng lại chọn chính mình. Chúng ta theo Người, nhưng lại bỏ Người khi Thập Giá xuất hiện trong cuộc đời.

Thế nhưng, đây lại là điều kinh ngạc nhất vì không điều gì trong tất cả những điều đó có thể đảo ngược kế hoạch của Người. Không phải sự phản bội, không phải sự hèn nhát, không phải bạo lực, ngay cả việc đóng đinh chính Con của Người. Thật vậy, chính trong khoảnh khắc tăm tối nhất này, Thiên Chúa đã tỏ lộ ánh sáng vĩ đại nhất của Người. Như Isaia đã tiên báo, Người Tôi Trung không lùi bước, không che mặt trước những đòn đánh và sự nhổ nước bọt, nhưng giữ vững mặt mình như đá, tin tưởng vào sự trợ giúp của Thiên Chúa. Và như Thánh Phaolô công bố, Đức Giêsu Kitô, dù vốn dĩ là Thiên Chúa, đã tự hủy mình ra không, trở nên vâng phục cho đến chết—và chết trên thập giá. Vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người.

Như vậy, Thập Giá không phải là sự thất bại, nhưng lại là nơi tình yêu và ý định của Thiên Chúa được biểu lộ trọn vẹn nhất. Đó là khoảnh khắc Đức Kitô mang lấy tất cả những gì làm méo mó chúng ta—tội lỗi, sự xấu hổ, sự phản bội của chúng ta—và biến đổi tất cả từ bên trong. Đức Kitô mang lấy gánh nặng của chúng ta để chúng ta có thể nhận lấy vẻ đẹp của Người, sự sống của Người, và sự thánh thiện của Người.

Vâng thưa cộng đoàn dân Chúa, Thập Giá không chỉ là chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Đức Kitô vẫn tiếp tục được giương cao, tiếp tục lôi kéo mọi người đến với Người. Đôi tay Người vẫn rộng mở trên Thập Giá trong lời mời gọi. Người lôi kéo chúng ta là những người tôi lỗi, những kẻ yếu đuối, những kẻ thất bại, và những ai ngước nhìn về Người.

Thánh Giá Chúa trải qua bao thời đại đã lôi kéo không biết bao thánh nhân, những người nam và nữ, dù là tội nhân như chúng ta, nhưng đã gặp được tình yêu này và để cho tình yêu ấy biến đổi họ. Các thánh không phải là những người chưa từng bị tổn thương; họ là những người đã để cho Đức Kitô mang lấy sự tan vỡ của mình và làm cho họ nên mới. Cuộc đời của họ là bằng chứng rằng kế hoạch của Thiên Chúa là có thật, rằng ân sủng của Người là mạnh mẽ, và rằng sự thánh thiện là điều có thể đạt được.

Vậy điều này dẫn chúng ta đến đâu, ngay tại đây và lúc này, khi bắt đầu Tuần Thánh? Tình yêu Thiên Chúa mời gọi chúng ta sống trong sự chân thật. Chúng ta phải nhận ra vị trí của mình trong cuộc Thương Khó—không phải như những người quan sát từ xa, nhưng như những người tham dự. Chúng ta phải thành tâm thú nhận tội lỗi, những yếu đuối, và những thất bại của mình vì đã không yêu thương như Đức Kitô đã yêu. Nhưng đồng thời, tình yêu này cũng mời gọi chúng ta tin tưởng và can đảm bởi vì chúng ta không bị bỏ lại một mình trong tội lỗi.

Chúng ta không bị bỏ rơi trong sự bất trung của mình.

Chúng ta được mời gọi tín thác—tín thác rằng kế hoạch của Thiên Chúa dành cho chúng ta lớn hơn những thất bại của chúng ta, rằng tình yêu của Người mạnh hơn tội lỗi của chúng ta, và rằng lòng thương xót của Người sâu hơn mọi sự phản bội của chúng ta. Chúng ta được mời gọi ngước nhìn—hướng mắt về Đấng chịu đóng đinh, Đấng chỉ cho chúng ta con đường dẫn đến sự sống đích thực.

Anh chị em thân mến, không gì có thể ngăn cản kế hoạch đầy lòng thương xót của Thiên Chúa bởi vì Đấng đã bị đánh đập, nhạo báng, và đóng đinh, cũng chính là Đấng ban Thánh Thần của Người cho chúng ta, Đấng làm cho chúng ta trở thành con cái của Chúa Cha, Đấng chuẩn bị cho chúng ta sự sống đời đời. Những thương tích của Người chữa lành chúng ta. Cái chết của Người ban sự sống cho chúng ta. Thập Giá của Người trở thành con đường dẫn chúng ta đến vinh quang.

Vậy, trong thinh lặng và trong lòng tín thác, chúng ta hãy chiêm ngắm Đấng mà chúng ta đã đâm thâu, và để cho mình được Người lôi kéo. Chúng ta hãy phó thác cuộc đời mình cho tình yêu của Người, cùng bước đi với Người trong Tuần Thánh này, và tin rằng bên kia Thập Giá là lời hứa phục sinh. Amen.

© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.