CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Deacon Vincent Dam

DO YOU BELIEVE THIS? CHRIST THE RESURRECTION AND THE LIFE

Fifth Sunday of Lent - Year A

Brothers and sisters in Christ,

A university student once asked a Catholic professor,
“Do you really believe in resurrection? Science can do many things, but no scientist can bring a dead person back to life.”

The professor replied, “Exactly.” Seeing the student’s confusion, he added,
“Science can prolong life and delay death, but resurrection is something entirely different. Resurrection is not the work of medicine. Resurrection is the work of God. The real question is not whether science can do it, but whether Jesus is truly who He claims to be.”

That is the central question of today’s Gospel.

In raising Lazarus, Jesus does what no human being can do. He stands before the tomb of a man who has been dead four days and commands, “Lazarus, come out.” This miracle is not merely to amaze; it is to reveal Jesus’ true identity.

To understand this, we remember that Israel’s belief in resurrection developed gradually. Early Scripture described the dead entering a shadowy existence, but as Israel’s faith deepened, they realized that if God is truly just and faithful, death cannot have the final word. The prophets proclaimed that God would one day overcome death. Ezekiel declares: “I will open your graves and bring you back to life.” Isaiah, Daniel, and the martyrs in the Maccabees speak even more clearly of God restoring the dead. Slowly, Israel came to trust that God’s love extends beyond the grave.

All of these hopes converge in Jesus Christ. The Gospel of John presents His ministry through seven signs that reveal who He truly is:

  • At Cana, He turns water into wine, revealing Himself as the bridegroom of the new covenant.
  • He heals the royal official’s son, showing that His word gives life.
  • He heals a paralytic who had been immobile for 38 years, showing He is the Restorer and Healer Israel longed for.
  • He multiplies bread for five thousand, revealing Himself as the Bread of Life.
  • He walks on the sea, demonstrating authority over creation.
  • He heals the man born blind, revealing Himself as the Light of the World, opening eyes of faith.
  • Finally, the greatest sign: the raising of Lazarus. This reveals that Jesus is not merely a teacher or a prophet; He is the Lord of life itself.

When Jesus arrives in Bethany, Lazarus has been dead four days. In the understanding of that time, hope seemed impossible. Martha meets Jesus: “Lord, if You had been here, my brother would not have died.” Yet she still expresses faith that her brother will rise on the last day.

Then Jesus makes one of the most profound statements in the Gospel:
“I am the resurrection and the life. Whoever believes in Me, even if he dies, will live; and whoever lives and believes in Me will never die.”

At first, this may seem difficult to understand, because we all die physically. But Jesus speaks of two realities:

First, physical death: “Whoever believes in Me, even if he dies, will live.” Death is not the final word. The body may die, but God will raise it again. Death does not end the story because Christ will restore and glorify those who die in Him.

Second, spiritual life: “Whoever lives and believes in Me will never die.” Eternal life begins now for those who are united with Christ. God’s life dwells in us, and nothing—not even death—can destroy it.

Before the miracle occurs, the Gospel gives a short but powerful detail: Jesus wept. He weeps not out of despair but compassion. He sees the pain death brings to humanity, which was never God’s original intention. His tears reveal a God who enters our sorrow before triumphing over it.

Then He calls out, “Lazarus, come out.” The dead man emerges, still wrapped in burial cloths. Jesus commands, “Untie him and let him go.” Lazarus is alive, yet still marked by death.

The same is true spiritually: we may be alive but still bound by the burial cloths of sin—resentment, dishonesty, addictions, lust, gossip, fear, or the relentless pursuit of worldly success that gradually pushes God aside. These things do not kill the body immediately, but they suffocate the soul and make it hard to hear Christ’s voice.

Before Lazarus could be freed, he first had to hear Jesus call his name. The same is true for us. Christ calls us out of the tombs we build—of resentment, dishonesty, addictions, gossip, and destructive habits. He calls first, and the community of believers helps remove the burial cloths so we may truly live.

If we learn to hear His voice now, the Gospel promises we will hear it again—and live forever.

A young man once asked his grandfather while visiting his late grandmother’s grave: “Grandpa, do you ever think about dying?”

The old man smiled and said,
“Not as much as you might think. For someone who believes in Christ, the most important event is not death, but resurrection.” He prayed that both his wife and he would live forever in the Lord.

Then he pointed to the graves and added,
“All of these graves are only temporary.”

The young man asked,
“Temporary?”

The grandfather replied,
“Yes, because Christ has promised to open them for us.”

This is exactly the promise God proclaimed through Ezekiel:
“I will open your graves and bring you up from them.”

This is not just poetic imagery; it is the faith of the Church. Every Sunday we proclaim belief in the resurrection of the dead and eternal life. As Saint Paul teaches in Romans, the same Spirit who raised Jesus from the dead will give life to our mortal bodies (Rom 8:8–11).

So the question Jesus asked Martha is the question He asks each of us today:
“Do you believe this?”

  • Do we believe Christ truly has power over death?
  • Do we believe the Spirit who raised Jesus lives in us now?
  • Do we believe eternal life has already begun for those in communion with Him?
  • Do we believe the Spirit of God will help us remove the sinful patterns that bind our hearts?

Deep in every human heart is a longing nothing in this world can fully satisfy: a longing to live forever and to be loved without end. The Gospel tells us this longing is real. God has placed it in our hearts. Christ is the answer.

He does not only speak of eternal life; He is eternal life. One day, just as He called Lazarus by name, He will call each of us. Those who hear His voice will rise to share in the life of God forever, in the new heaven and new earth, where death is no more and God dwells with His people eternally.

Today, let us trust His words:
“I am the resurrection and the life; whoever believes in Me, even if he dies, will live, and everyone who lives and believes in Me will never die.”

And let us echo Martha’s confession:
“Yes, Lord, I believe that You are the Christ, the Son of God, the one coming into the world.” Amen.


CON CÓ TIN ĐIỀU NÀY KHÔNG? – ĐỨC KITÔ LÀ SỰ SỐNG LẠI VÀ LÀ SỰ SỐNG

Anh chị em thân mến trong Đức Kitô,

Một sinh viên đại học đã hỏi một giáo sư Công Giáo:
“Thầy có thật sự tin vào sự sống lại không? Khoa học có thể làm được nhiều điều, nhưng chưa có nhà khoa học nào có thể làm cho một người chết sống lại.”

Vị giáo sư trả lời: “Đúng vậy.”

Thấy người sinh viên tỏ ra bối rối, ông nói thêm:
“Khoa học có thể kéo dài sự sống và trì hoãn cái chết, nhưng sự sống lại là một điều hoàn toàn khác. Sự sống lại không phải là công việc của y khoa. Sự sống lại là công việc của Thiên Chúa. Vì thế câu hỏi thật sự không phải là khoa học có làm được điều đó hay không, nhưng là: Đức Giêsu có thật sự là Đấng mà Người tự xưng hay không.”

Đó chính là câu hỏi trọng tâm của bài Tin Mừng trong Chúa nhật thứ Năm Mùa Chay hôm nay.

Bằng việc cho ông Ladarô sống lại, Chúa Giêsu làm điều mà không một con người nào có thể làm được. Người đứng trước mồ của một người đã chết bốn ngày và truyền lệnh: “Ladarô, hãy ra khỏi mồ.”

Phép lạ này hay còn gọi là dấu (lạ) theo Tin Mừng Gioan không chỉ nhằm làm cho người ta kinh ngạc; nó nhằm mạc khải căn tính của Đức Giêsu.

Để hiểu sâu ý nghĩa của biến cố này, chúng ta nhớ rằng niềm tin vào sự sống lại trong dân Israel đã phát triển dần dần. Những bản văn Kinh Thánh thời đầu nói về người chết đi vào một cõi tồn tại mờ tối, gọi là Sheol. Nhưng khi đức tin của Israel trưởng thành hơn, dân Chúa nhận ra rằng nếu Thiên Chúa thật sự công chính và trung tín, thì cái chết không thể là lời nói cuối cùng. Các ngôn sứ bắt đầu loan báo rằng một ngày kia Thiên Chúa sẽ chiến thắng sự chết. Ngôn sứ Ezekiel công bố niềm hy vọng ấy: “Ta sẽ mở các huyệt mồ của các ngươi và đưa các ngươi lên khỏi mồ.” Sách Isaia, sách Đanien và các vị tử đạo trong sách Maccabê nói rõ hơn nữa về việc Thiên Chúa phục hồi sự sống cho người đã chết. Dần dần, dân Israel tin tưởng rằng tình yêu của Thiên Chúa vượt quá cả nấm mồ.

Tất cả những niềm hy vọng ấy hội tụ nơi Chúa Giêsu Kitô. Tin Mừng theo thánh Gioan trình bày sứ vụ của Đức Giêsu qua bảy dấu lạ, để mặc khải Người thật sự là ai.

  • Tại Cana, Người biến nước thành rượu, và mạc khải mình là chàng rể của giao ước mới.
  • Người chữa lành con trai của viên sĩ quan triều đình, cho thấy lời của Người ban sự sống.
  • Người chữa lành người bại liệt đã 38 năm cho thấy Người là Đấng Phục Hồi và Chữa Lành mà dân Israel hằng mong chờ.
  • Người hóa bánh ra nhiều cho năm ngàn người ăn và mạc khải mình là Bánh Hằng Sống.
  • Người đi trên mặt biển, cho thấy quyền năng của Người trên toàn thể tạo thành.
  • Người chữa lành người mù từ thuở mới sinh và mạc khải mình là Ánh Sáng thế gian, Đấng mở mắt đức tin cho con người.

Và cuối cùng là dấu lạ thứ bảy và cũng là dấu lạ lớn nhất: cho Ladarô sống lại.

Dấu lạ cuối cùng này cho thấy Đức Giêsu không chỉ là một vị thầy hay một ngôn sứ, nhưng Người là Chúa của chính sự sống.

Khi Đức Giêsu đến Bêtania, Ladarô đã chết được bốn ngày. Theo cách hiểu của người Do Thái thời đó, khi một người đã chết nhiều ngày như vậy thì hoàn toàn không còn hy vọng gì nữa. Mọi sự dường như đã chấm hết. Marta ra đón Đức Giêsu và nói: “Thưa Thầy, nếu Thầy ở đây thì em con đã không chết.” Tuy vậy, bà vẫn tin rằng em mình sẽ sống lại trong ngày sau hết.

Chính lúc đó, Đức Giêsu nói một trong những lời sâu sắc nhất trong Tin Mừng theo theo thánh Gioan: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết.”

Thoạt nghe, lời này có vẻ khó hiểu. Bởi vì ai trong chúng ta rồi cũng phải chết. Vậy Đức Giêsu muốn nói gì?

Thật ra, Đức Giêsu đang nói đến hai thực tại khác nhau.

Trước hết, Người nói đến cái chết thể lý. Khi Người nói: “Ai tin vào tôi, dù đã chết cũng sẽ được sống,” Người muốn khẳng định rằng cái chết không phải là lời nói sau cùng. Thân xác con người có thể chết, nhưng Thiên Chúa sẽ cho họ sống lại. Cái chết không còn là điểm kết thúc của câu chuyện. Bởi vì chính Đức Kitô sẽ phục hồi và tôn vinh những ai tin vào Người và đã đi qua cái chết. Họ sẽ được chia sẻ sự sống phục sinh vinh hiển của Người.

Nhưng rồi Đức Giêsu còn nói sâu xa hơn nữa. Khi Người nói: “Ai sống mà tin vào tôi thì sẽ không bao giờ phải chết,” Người đang nói về sự sống mới đã bắt đầu ngay từ bây giờ. Người tin vào Đức Kitô không chỉ chờ đợi sự sống đời sau; họ đã nhận được sự sống của Thiên Chúa ở trong mình. Đó là sự sống của chính Thiên Chúa, là sự hiệp thông với Người. Và bởi vì sự sống ấy đến từ Thiên Chúa, nên cái chết không thể tiêu diệt được.

Cái chết thể lý có thể chạm đến thân xác, nhưng không thể dập tắt sự sống mà Đức Kitô đã gieo vào trong linh hồn.

Vì thế, Đức Giêsu không chỉ hứa rằng một ngày kia chúng ta sẽ sống lại. Người còn nói một điều còn lớn lao hơn: “Ta là sự sống lại và là sự sống.” Nghĩa là sự sống lại không chỉ là một biến cố của tương lai; nó bắt đầu ngay từ bây giờ nơi những ai gắn bó với Người. Nơi nào Đức Kitô hiện diện, nơi đó quyền lực của sự chết đã bắt đầu mất đi sức mạnh của nó.

Nhưng trước khi phép lạ xảy ra, Tin Mừng ghi lại một chi tiết ngắn mà đầy sức mạnh: Chúa Giêsu đã khóc. Người khóc không phải vì tuyệt vọng nhưng vì lòng thương xót. Người thấy nỗi đau mà cái chết mang đến cho gia đình nhân loại—một điều vốn không nằm trong ý định ban đầu của Thiên Chúa. Những giọt nước mắt của Người cho thấy một Thiên Chúa bước vào nỗi buồn của chúng ta trước khi chiến thắng sự chết.

Sau đó Đức Giêsu kêu lớn tiếng: “Ladarô, hãy ra khỏi mồ.”

Và người chết bước ra, vẫn còn quấn đầy băng vải liệm. Đức Giêsu nói:
“Hãy cởi khăn liệm cho anh ấy và để anh ấy đi.”

Ladarô đã sống lại, nhưng vẫn còn mang dấu vết của cái chết. Điều tương tự cũng xảy ra trong đời sống thiêng liêng của mỗi người chúng ta. Chúng ta có thể còn sống, nhưng vẫn bị ràng buộc bởi những khăn liệm của tội lỗi: oán giận, gian dối, nghiện ngập, dục vọng, nói xấu người khác, sợ hãi, hay việc mải mê chạy theo thành công đến mức dần dần đẩy Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống.

Những điều ấy không giết chết thân xác ngay lập tức, nhưng làm nghẹt thở linh hồn và khiến chúng ta khó nghe được tiếng của Đức Kitô.

Trước khi Ladarô được tháo băng vải, anh ta phải nghe Đức Giêsu gọi tên mình. Điều đó cũng đúng với chúng ta. Đức Kitô gọi chúng ta bước ra khỏi những ngôi mộ mà chính chúng ta xây nên—mồ của oán giận, gian dối, nghiện ngập, nói xấu và những thói quen chôn vùi trái tim chúng ta. Người gọi chúng ta trước; rồi cộng đoàn các tín hữu giúp tháo gỡ những băng vải ấy để chúng ta thật sự được sống.

Nếu chúng ta học biết lắng nghe tiếng Người ngay từ bây giờ, Tin Mừng hứa rằng một ngày kia chúng ta sẽ nghe lại tiếng ấy—và được sống muôn đời.

Có một cậu thanh niên nọ đã hỏi ông mình khi hai ông cháu đi thăm bà nội đã qua đời trong một nghĩa trang nọ:
“Ông có thường nghĩ đến cái chết không?”

Ông mỉm cười và nói:
“Không nhiều như cháu nghĩ đâu. Đối với người tin vào Đức Kitô, biến cố quan trọng nhất không phải là cái chết, mà là sự sống lại.” Ông tin và cầu nguyện để bà và ông được sống muôn đời trong Chúa.

Rồi ông chỉ vào các ngôi mộ và nói thêm:
“Tất cả những ngôi mộ này chỉ là tạm thời thôi.”

Người thanh niên hỏi: “Tạm thời sao ông?”

Ông trả lời:
“Vì Đức Kitô đã hứa sẽ mở những nấm mộ này ra cho chúng ra mà.”

Đó chính là lời hứa mà Thiên Chúa đã công bố qua ngôn sứ Ezekiel:
“Ta sẽ mở các huyệt mồ của các ngươi và đưa các ngươi lên khỏi mồ.”

Đây không chỉ là một hình ảnh thi vị. Đây là đức tin của Hội Thánh. Mỗi Chúa Nhật chúng ta tuyên xưng niềm tin vào sự sống lại của kẻ chết và sự sống đời sau. Và như thánh Phaolô dạy trong thơ gởi tín hữu Rôma, Thánh Thần đã làm cho Đức Giêsu sống lại cũng sẽ ban sự sống cho thân xác phải chết của chúng ta (Rm 8,8–11).

Vì thế câu hỏi mà Đức Giêsu đã hỏi Mácta trong Tin Mừng theo thánh Gioan cũng là câu hỏi Người đặt ra cho mỗi người chúng ta hôm nay:

“Con có tin điều đó không?”

  • Chúng ta có tin rằng Đức Kitô thật sự có quyền năng trên sự chết không?
  • Chúng ta có tin rằng Thánh Thần, Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại, đang sống trong chúng ta không?
  • Chúng ta có tin rằng sự sống đời đời đã bắt đầu ngay từ bây giờ cho những ai sống hiệp thông với Người không?
  • Chúng ta có tin rằng Thánh Thần, Sự Sống của Thiên Chúa, sẽ giúp chúng ta loại bỏ những cách sống theo xác thịt ham muốn tiền bạc, dục vọng, công danh và vinh quang trần thế không?

Bởi vì trong sâu thẳm trái tim mỗi con người luôn có một khát vọng mà không điều gì trên thế gian này có thể thỏa mãn trọn vẹn: khát vọng được sống mãi và được yêu thương mãi mãi.

Tin Mừng cho chúng ta biết rằng khát vọng ấy không phải là ảo tưởng. Chính Thiên Chúa đã đặt nó vào trong lòng chúng ta.

Và Đức Kitô chính là câu trả lời cho khát vọng ấy.

Người không chỉ nói về sự sống đời đời. Người chính là sự sống đời đời. Và một ngày kia, cũng như Người đã đứng trước mồ của Ladarô và gọi tên anh, Người sẽ đứng ở cuối lịch sử và gọi từng người chúng ta.

Những ai nghe tiếng Người sẽ sống lại và bước vào sự sống của Thiên Chúa, trong trời mới đất mới, nơi không còn sự chết và nơi Thiên Chúa ở cùng dân của Người muôn đời.

Vì thế hôm nay chúng ta hãy hết lòng tin tưởng vào lời của Chúa:

“Ta là sự sống lại và là sự sống; ai tin vào Ta, dù đã chết cũng sẽ được sống, và ai sống và tin vào Ta sẽ không bao giờ phải chết.”

Và chúng ta lặp lại lời tuyên xưng của Mácta: “Lạy Chúa, con tin Chúa là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.” Amen.

© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.