CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Deacon Vincent Dam

“WHAT DOES ABUNDANT LIFE LOOK LIKE IN THE RISEN LORD?”

Fourth Sunday of Easter - Year A

Brothers and sisters in Christ,

In many parts of the world, especially in the Middle East, shepherding is still done in a way that may surprise us. Several flocks can graze together in one open field. To our eyes, all the sheep look the same. But when the time comes to leave, each shepherd simply calls out—and something astonishing happens. His sheep lift their heads, recognize his voice, and begin to separate themselves from the others. No force, no confusion. Just a voice—and a response. Because they know him.

This is not just a beautiful image. It is the very heart of today’s Gospel from the Gospel of John.

Jesus says: “The sheep hear his voice… he calls his own sheep by name… and they follow him because they recognize his voice.”

So we must begin with a question that is simple, but not easy:

Do I recognize the voice of Christ in my life?

And even more: Am I truly following Him—or am I following other voices?

Because Jesus makes it clear: not every voice leads to life. Some voices—He says—come only “to steal, to slaughter, and to destroy.” But His voice leads to something radically different:

“I came so that they might have life—and have it abundantly.”

Now we must ask the deeper question: What is this “abundant life”?

Is it a peaceful life? A comfortable life? A successful life? Is it simply a life where everything goes well?
If we are honest, that is often what we hope for. But that is not what Jesus promises.

Abundant life is not first about what we feel. It is about what we receive. It is the life of God Himself given to us.

In the Acts of the Apostles, we see this life begin in a concrete way. Peter stands and proclaims: “God has made this Jesus both Lord and Christ.” The people are cut to the heart. They ask: “What must we do?” And Peter responds: “Repent and be baptized… and you will receive the gift of the Holy Spirit.”

Do you see the movement?

They hear the voice → they are pierced → they respond → they receive a new life.

Three thousand people are not just convinced—they are transformed. They enter into a new existence, a life animated by the Holy Spirit.

This is the beginning of abundant life. So who are the sheep?

They are those who hear the voice of Christ, accept it, and allow their lives to be changed by it.

But then another question arises, perhaps deeper: Why can we trust this Shepherd?

Because life is not simple.

We suffer. We walk through uncertainty, loss, and fear.

And we may wonder: if I follow Him, where will He lead me?

That is why the Church places on our lips today the words of Psalm 23:

“The Lord is my shepherd; there is nothing I shall want… Even though I walk in the dark valley, I fear no evil; for you are at my side.”

Notice carefully: the Shepherd does not eliminate the dark valley. He walks with us through it.

He leads us to green pastures, yes—but He also accompanies us in the valley.

He protects, nourishes, anoints, and fills our cup until it overflows.

This is abundant life in the present: not a life without suffering, but a life sustained, guided, and filled by God.

And yet, the Gospel goes even further.

Because the second reading from the First Epistle of Peter reveals that the Shepherd Himself walked this path before us.

“Christ suffered for you, leaving you an example… By his wounds you have been healed… You had gone astray like sheep, but you have now returned to the shepherd and guardian of your souls.”

To follow the Good Shepherd is not only to be comforted—it is to be transformed.

It is to learn how to live as He lived: to love in the face of rejection, to remain faithful in suffering, and to entrust everything to the Father.

This is abundant life: a life that cannot be destroyed, because it is rooted in Christ.

At this point, we may wonder: is this kind of abundant life real?

Do people actually live this way today, in the midst of suffering and uncertainty?

Do you know the story reported by the Detroit Catholic about a Catholic family whose father, Jim Weeks, was dying of pancreatic cancer? When the doctors told them he had only a few weeks left, everything could have collapsed into fear and despair. But those who visited their home witnessed something unexpected. There was sorrow, yes—but there was also peace.

The family gathered, prayed, and remained deeply united. Jim himself did not turn inward in bitterness; instead, he was present, calm, and rooted in God. A religious sister who accompanied them said that standing in that home, so close to death, she encountered a profound sense of grace and faith that she would never forget.

My brothers and sisters, that is abundant life.

Not because suffering disappeared, not because death was avoided, but because Christ, the Good Shepherd, was truly present among them.

They were not alone in the dark valley; they were being led through it.

Their love deepened, their faith grew stronger, and their lives were not diminished—they were transformed.

And this allows us to see something even deeper.
The life we receive from Christ does not end at the limits of this world.
The Shepherd who leads us through the valley does not abandon us at its end.

The life He gives now is already a beginning—a seed of something far greater that God Himself will bring to completion.

As Saint Paul reminds us, what is sown in weakness is raised in power; what is perishable is raised imperishable. The life we now live in faith—often hidden, often tested—will one day be transformed into something we cannot yet fully imagine.

What we experience now is real—but it is not yet complete. The peace we taste now will be fulfilled.

The love we struggle to live will be perfected.

The life we receive will be brought to its fullness.

This is abundant life in its fullness: a life completely united with God,
a life where every wound is healed, a life where death itself has no power.

My brothers and sisters, we cannot fully imagine it—but we are already living it in its beginning.

And so we return to the Gospel. Jesus says: “I am the gate.”

He is not simply showing the way—He is the way.

He is the entrance into life.
He is the Shepherd who leads us.
He is the life we receive.

My brothers and sisters, this is why the Church gives us this Gospel in the Easter Season.

Because Christ is no longer the Shepherd who is on the way to the Cross.
He is the Shepherd who has passed through death and conquered it.

He is the Risen Lord, the victorious Shepherd who now leads His people not only through life—but through death into life.
This is why we can trust Him.

Because He has gone before us.
Because He has walked through the darkest valley—and emerged in glory.
Because He alone knows the path that leads to life.

And so today, the Church is not simply asking us to admire the image of the Good Shepherd.

She is asking us to trust Him. To listen to His voice.
To follow Him with our lives.

Even when the path is unclear.
Even when we walk through suffering.
Even when we do not yet see the fullness of what He promises.

Because only the Risen Lord—only Christ, our victorious Shepherd—
can lead us to that abundant life that begins now and will be fulfilled forever.

So let us ask ourselves, with honesty and courage:

Whose voice am I following today?
Do I trust the voice of the Risen Shepherd?

Do we listen to Him in prayer?
Do we recognize Him in the Eucharist?
Do we follow Him when it leads us to sacrifice, forgiveness, and love?

Because abundant life is not something we wait for only after death.
It begins now.
It grows now.
It deepens now—even in the dark valley.

And one day, if we remain with Him, this hidden life within us—like a seed—will burst into a glory beyond anything we can imagine.

And then we will understand, fully and forever, what He meant when He said: “I came so that they might have life—and have it abundantly.” Amen.


“SỰ SỐNG DỒI DÀO NƠI ĐỨC KITÔ PHỤC SINH LÀ GÌ?”

Anh chị em thân mến trong Đức Kitô,

Ở nhiều nơi trên thế giới, đặc biệt là tại Trung Đông, nghề chăn chiên vẫn còn được thực hiện theo cách khiến chúng ta rất ngạc nhiên. Nhiều đàn chiên có thể cùng ăn chung trong một cánh đồng. Đối với chúng ta, tất cả những con chiên ấy trông giống hệt nhau. Nhưng đến lúc phải về chuồng, các người chăn chiên chỉ cần cất tiếng gọi—và một điều thật kỳ diệu xảy ra. Những con chiên này liền ngẩng đầu lên, nhận ra tiếng của chủ mình, rồi tách ra khỏi những con khác để đi theo người chăn. Không cần cưỡng ép, không hề có lộn xộn. Chỉ có một tiếng gọi—và một sự đáp trả. Vì chúng biết người chăn của mình.

Đó không chỉ là một hình ảnh đẹp. Đó chính là trung tâm của Tin Mừng hôm nay. Khi Chúa Giêsu nói: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi… tôi gọi tên từng con, và chúng đi theo tôi vì chúng nhận ra tiếng tôi.”

Có lẽ mỗi người chúng ta phải bắt đầu với một câu hỏi rất đơn giản, nhưng không hề dễ trả lời: Tôi có thực sự nhận ra tiếng Chúa trong đời mình không? Và hơn thế nữa: Tôi có thật sự đang đi theo Người, hay tôi đang chạy theo những tiếng gọi khác?

Bởi vì Chúa Giêsu nói rất rõ: không phải mọi tiếng gọi đều dẫn đến sự sống. Có những tiếng gọi chỉ “đến để đánh cắp, giết hại và phá hủy.” Nhưng tiếng gọi của Người thì hoàn toàn khác:

“Tôi đến để cho chiên được sống, và sống dồi dào.”

Khi nghe đến đây, chắc chúng ta phải hỏi sâu hơn: Sống “dồi dào” là gì?

Có phải là một cuộc sống bình an, thoải mái, và thành công?
Có phải là một cuộc sống mà mọi sự đều suông sẻ?

Thành thật mà nói, đây thường là điều chúng ta mong muốn. Nhưng đó không phải là điều Chúa hứa.

Sự sống dồi dào không bắt đầu từ cảm xúc của chúng ta, nhưng từ điều chúng ta được lãnh nhận.
Đó chính là sự sống của Thiên Chúa được ban cho chúng ta.

Trong sách Công Vụ Tông Đồ, chúng ta thấy sự sống ấy bắt đầu cách cụ thể.
Thánh Phêrô đứng lên rao giảng: “Thiên Chúa đã đặt Đức Giêsu này làm Chúa và làm Đấng Kitô.”
Nghe vậy, người ta đau đớn trong lòng và hỏi: “Chúng tôi phải làm gì?”
Phêrô đáp: “Hãy sám hối và chịu phép rửa… và anh em sẽ nhận được ơn Thánh Thần.”

Anh chị em có thấy một tiến trình đã xảy ra không?

Họ nghe tiếng gọi → lòng bị đánh động → đáp lại → lãnh nhận sự sống mới.

Ba ngàn người ngày hôm đó không chỉ tin—họ được biến đổi. Họ bước vào một đời sống mới, một đời sống được Thánh Thần hướng dẫn.

Đó là khởi đầu của sự sống dồi dào.

Vậy ai là chiên của Chúa?

Là những người nghe tiếng Người, đón nhận, và để cho cuộc đời mình được biến đổi.

Nhưng chúng ta có thể tin tưởng Người Mục Tử này không?

Bởi vì cuộc đời không đơn giản. Chúng ta đau khổ. Chúng ta bước qua những bất an, mất mát, sợ hãi.

Và chúng ta tự hỏi: nếu tôi đi theo Người, Người sẽ dẫn tôi đi đâu?

Chính vì thế mà hôm nay Giáo Hội cho chúng ta đọc Thánh Vịnh 23:
“Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi… Dù qua thung lũng tối, con không sợ hãi, vì có Chúa ở cùng.”

Anh chị em hãy lưu ý:

Người Mục Tử không cất đi thung lũng tối, nhưng Người đi cùng chúng ta trong thung lũng tối và dẫn chúng ta đến đồng cỏ xanh—Người ở bên chúng ta giữa bóng tối. Người bảo vệ, nuôi dưỡng, xức dầu, và làm cho chén ta tràn đầy.

Đó là sự sống dồi dào ngay trong đời này: Không phải là cuộc sống không đau khổ, nhưng là cuộc sống được Thiên Chúa nâng đỡ, dẫn dắt và lấp đầy.

Và Tin Mừng còn đi xa hơn nữa.

Bởi vì thư thứ nhất của Thánh Phêrô cho chúng ta biết: chính Người Mục Tử đã đi con đường đó trước chúng ta.

“Đức Kitô đã chịu đau khổ vì anh em… Nhờ những vết thương của Người, anh em được chữa lành…
Xưa kia anh em lạc lối như chiên, nhưng nay đã trở về với Đấng chăn dắt linh hồn anh em
.”

Theo Chúa không chỉ là được an ủi—mà là được biến đổi.

Là học sống như Người: biết yêu thương trong thử thách, biết trung tín trong đau khổ, biết phó thác mọi sự cho Chúa Cha.

Đó là sự sống dồi dào: một sự sống không gì có thể phá hủy, vì được bén rễ trong Đức Kitô.

Nhưng rồi chúng ta lại tự hỏi:

Sự sống này có thật không? Có ai sống như vậy hôm nay không?

Anh chị em có biết câu chuyện được đăng trên báo Công Giáo Detroit về một gia đình Công Giáo, khi người cha—ông Jim Weeks—bị ung thư giai đoạn cuối không? Khi bác sĩ nói ông chỉ còn vài tuần để sống, mọi sự có thể đã sụp đổ trong tuyệt vọng. Nhưng những ai đến thăm gia đình ấy lại chứng kiến một điều khác thường. Có đau buồn, nhưng cũng có bình an. Gia đình quây quần bên nhau, cầu nguyện, yêu thương và nâng đỡ nhau. Ông Jim không cay đắng, không khép kín, nhưng bình tĩnh, hiện diện và đặt trọn niềm tin vào Chúa. Một nữ tu đồng hành với họ nói rằng, đứng trong ngôi nhà ấy, ngay trước cái chết, chị cảm nhận một ân sủng và đức tin sâu sắc mà chị không bao giờ quên.

Anh chị em thân mến, đó chính là sự sống dồi dào.

Không phải vì đau khổ biến mất, không phải vì cái chết bị tránh né, nhưng vì Đức Kitô, Vị Mục Tử Nhân Lành, đang hiện diện giữa họ.

Họ không cô đơn trong thung lũng tối. Họ được dẫn đi qua đó. Tình yêu của họ sâu đậm hơn, đức tin của họ mạnh mẽ hơn, và cuộc sống của họ không bị mất đi—nhưng được biến đổi.

Và từ đó, chúng ta nhận ra một điều sâu xa hơn nữa:

Sự sống mà Đức Kitô ban không chấm dứt nơi trần gian này. Người Mục Tử dẫn chúng ta qua thung lũng không bỏ rơi chúng ta ở cuối con đường.

Sự sống Người ban hôm nay chỉ là khởi đầu—một hạt giống của một vinh quang lớn lao hơn mà chính Thiên Chúa sẽ hoàn tất.

Như Thánh Phaolô nhắc nhở, điều gieo xuống trong yếu đuối sẽ trỗi dậy trong quyền năng. Sự sống chúng ta đang sống trong đức tin—dù âm thầm, dù thử thách—một ngày kia sẽ được biến đổi thành điều chúng ta không thể tưởng tượng.

Điều chúng ta đang sống là thật—nhưng chưa trọn vẹn. Bình an hôm nay sẽ được hoàn tất.

Tình yêu hôm nay sẽ được kiện toàn.

Sự sống hôm nay sẽ đạt đến viên mãn.

Đó là sự sống dồi dào trong trọn vẹn: một sự sống hiệp nhất hoàn toàn với Thiên Chúa, một sự sống không còn đau khổ, một sự sống mà cái chết không còn quyền lực.

Anh chị em thân mến, chúng ta chưa thể hiểu hết—nhưng chúng ta đã bắt đầu sống sự sống ấy rồi.

Và vì thế, chúng ta trở lại với Tin Mừng và nghe Chúa nói: “Ta là cửa.”

Chúa không chỉ chỉ đường—Người chính là con đường.
Người là cửa dẫn vào sự sống. Người là Mục Tử dẫn dắt chúng ta.
Người là chính sự sống chúng ta lãnh nhận.

Anh chị em thân mến,

Đây chính là lý do tại sao Giáo Hội cho chúng ta nghe bài Tin Mừng này trong Mùa Phục Sinh.

Bởi vì Đức Kitô không còn là Mục Tử đang tiến về Thập Giá, nhưng là Mục Tử đã đi qua sự chết và chiến thắng nó.

Người là Đấng Phục Sinh, là Mục Tử chiến thắng, Đấng dẫn dắt chúng ta không chỉ qua cuộc đời này, mà còn dẫn chúng ta qua sự chết để bước vào sự sống.

Đó là lý do chúng ta có thể tin tưởng Người.

Vì Người đã đi trước chúng ta. Vì Người đã bước qua thung lũng tối và đi vào vinh quang. Vì chỉ mình Người biết con đường dẫn đến sự sống.

Giáo Hội hôm nay không chỉ mời gọi chúng ta chiêm ngắm hình ảnh Người Mục Tử Nhân Lành.

Nhưng mời gọi chúng ta:

Hãy tin Người.
Hãy lắng nghe tiếng Người.
Hãy bước theo Người.

Ngay cả khi con đường chưa rõ ràng.
Ngay cả khi phải đi qua đau khổ.
Ngay cả khi chúng ta chưa thấy trọn vẹn điều Người hứa.

Bởi vì chỉ có Đấng Phục Sinh—chỉ có Đức Kitô, Mục Tử chiến thắng—mới có thể dẫn chúng ta đến sự sống dồi dào bắt đầu ngay hôm nay và được hoàn tất muôn đời.

Vậy chúng ta hãy tự hỏi:

Tôi đang nghe theo tiếng ai?
Tôi có thật sự tin vào tiếng của Mục Tử Phục Sinh không?

Chúng ta có lắng nghe Người trong cầu nguyện không?
Có nhận ra Người trong Thánh Thể không?
Có theo Người khi phải tha thứ, hy sinh và yêu thương không?

Vì sự sống dồi dào đó không phải là điều chúng ta chờ đợi sau khi chết.
Sự sống dồi dào bắt đầu ngay hôm nay.
Sự sống này lớn lên mỗi ngày và sâu đậm hơn—ngay cả khi trong thung lũng tối cuộc đời mỗi người chúng ta.

Và rồi một ngày kia, nếu chúng ta trung thành bước theo Người,
sự sống đang ẩn giấu trong chúng ta—như một hạt giống—sẽ bừng nở thành vinh quang vượt quá mọi trí tưởng tượng.
Và lúc đó, chúng ta sẽ hiểu trọn vẹn lời Người:

“Ta đến để cho chiên được sống, và sống dồi dào.” Amen.

© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.