CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Deacon Vincent Dam

RECEIVE MERCY, LIVE MERCY

Second Sunday of Easter - Year A

Brothers and sisters in Christ,

There is a true story—one that many people know, but few truly understand in its depth.

In the Auschwitz concentration camp, there was a prisoner named Maximilian Kolbe. Many know him as the priest who gave his life in place of another. But what is often overlooked is the kind of man he had already become before that moment.

In a place where the rule was simple—the strong survive, the weak die—Kolbe lived by a completely different law. When others fought over scraps of food, he shared his. When others gave in to despair, he quietly gave hope. Not through grand speeches—but through the way he lived.

Then one day, a prisoner escaped. As punishment, ten men were chosen to die of starvation. One of them cried out, “My wife! My children!”

And at that moment—something happened that no one could have predicted.

Kolbe stepped forward.
No one forced him.
No one asked him.
There was nothing to gain—only certain death.

“I am a priest,” he said. “I will take his place.”

Brothers and sisters, this is not just heroic.
This is something beyond what human thinking can explain.

No philosophy can demand this.
No instinct can justify this.
No moral system alone can carry a person this far.

So what happened in this man?

Today’s Gospel reveals something the world could never invent.

Jesus Christ, who was crucified and died, rises—and does not return in judgment, but in mercy.

“Peace be with you.”

Not once—but twice.

He does not erase His wounds. He keeps them.

Because it is precisely in those wounds that mercy is revealed.

Then He does something extraordinary—He breathes on the disciples, giving them new life, and says:
“Receive the Holy Spirit… whose sins you forgive are forgiven.”

Brothers and sisters,
this is something entirely new in human history:
God not only shows mercy—He entrusts mercy to us.

Mercy is no longer just something we receive. It becomes something we are sent to live.

Thomas the Apostle represents all of us.

He wants proof. He wants to see. He wants to touch.

And Jesus allows it.

Thomas touches the wounds—and then he believes: “My Lord and my God!”

Faith is born not from argument—but from encountering mercy.

Saint Peter tells us that we are “born anew to a living hope.” But that hope is tested—like gold in fire.

Which means:
Mercy does not remove suffering—it transforms us within it.

And then we see the result in Acts of the Apostles:
A completely new kind of community emerges.
They devote themselves to the apostles’ teaching, to fellowship, to the breaking of the bread, and to prayer.

They share what they have.
They care for one another.
They live with joy and sincerity.

That is not an ideal.
That is what happens when mercy truly takes hold.

But there is another witness—not in a single moment, but in an entire life.

Saint Damien of Molokai.

He was sent to serve people with leprosy—people rejected and abandoned by society. At first, he came as a missionary.

He preached. He celebrated Mass. He cared for the sick.

But then—something changed.

He stopped standing at a distance. He stayed.
He ate with them. He touched them. He lived with them.

And one day, he began a homily with these words:
“We lepers…”
No longer “they”— but “we.”

Because he had become one with them.

Brothers and sisters,
this is the heart of the Gospel:
God does not save us from a distance—
He becomes one with us in Christ.

And when a person is truly touched by that mercy, they begin to live the same way.
Kolbe lived it.
Damien lived it.

And now—only now—can we ask the real question:
Do we truly believe that we have received God’s mercy?
Or have we only heard about it… without ever letting it touch us?

If we have been forgiven— why is it still so hard to forgive?

If we have been loved— why do we remain closed in on ourselves?

If this mercy has been given to the whole world through the Resurrection— has it truly changed us?

Brothers and sisters, perhaps even in our own community, there are people already living this mystery:

• someone quietly caring for a sick family member
• someone choosing to forgive
• someone helping others without recognition

These are not small things.

They are signs that God’s mercy is alive.

And if someone today feels:
“I’ve never really experienced that…”
then try something simple:
try to believe. and try to live it.

Because mercy is not first understood by the mind—it is discovered when it is lived.

We live in a world that talks a lot about justice—but often lacks mercy.

Quick to judge.
Slow to forgive.

That is why today’s invitation is clear:

let God’s mercy touch you—
and allow it to transform you.

Not only so that you may be saved—but so that through you, the world may encounter mercy.

Today, the risen Lord still stands among us and says:
“Peace be with you.”

But He also sends us.
Not just to speak about mercy—but to become mercy.

So what will we do?
Will we hold back—or will we give?
Will we stay at a distance—or step in?

Because in the end, only those who dare to live mercy will truly understand how deeply they have been loved by God.
Amen.


NHẬN LÒNG THƯƠNG XÓT, SỐNG LÒNG XÓT THƯƠNG

Anh chị em thân mến trong Đức Kitô,

Có một câu chuyện có thật—nhưng ít người biết đến chiều sâu của nó.

Trong trại tập trung Auschwitz của Đức Quốc Xã, có một người tù tên là Maximilian Kolbe. Nhiều người biết người là vị linh mục đã chết thay cho một người khác. Nhưng ít người biết điều gì đã xảy ra trước giây phút đó.

Kolbe không chỉ là một linh mục đạo đức trong trại. Người cũng đói, cũng bị đánh đập, cũng bị hành hạ như mọi người. Nhưng giữa một nơi mà luật sống là: ai mạnh thì sống, ai yếu thì chết, Kolbe lại sống theo một “luật khác.”

Các tù nhân kể lại: khi người khác giành giật bánh ăn, Kolbe lại chia phần của mình; khi người khác tuyệt vọng, người lặng lẽ cầu nguyện và nâng đỡ họ; khi cả trại chìm trong sợ hãi, người gieo một điều gần như không tưởng—hy vọng.

Rồi một ngày kia, một tù nhân trốn trại. Để trừng phạt, lính Đức chọn ngẫu nhiên mười người để chết đói. Một người trong số đó bật khóc: “Vợ tôi! Con tôi!”

Và chính lúc đó, điều không ai có thể tưởng tượng đã xảy ra.

Kolbe bước ra khỏi hàng. Không ai ra lệnh. Không ai yêu cầu. Không được lợi gì—chỉ có cái chết chắc chắn!

Người nói với viên sĩ quan: “Tôi là linh mục. Tôi xin chết thay cho người này.”

Anh chị em kính mến, đây không chỉ là một hành động anh hùng. Đây là một điều vượt quá mọi suy tưởng của con người.

Không một triết lý nào có thể buộc một người làm như vậy.

Không một bản năng nào có thể giải thích được điều đó.

Không một hệ thống đạo đức tự nhiên nào có thể đi đến tận cùng như thế.

Vậy điều gì đã xảy ra?

Tin Mừng hôm nay mặc khải một điều mà thế giới này không thể tự nghĩ ra:

Chúa Giêsu Kitô, Đấng đã bị đóng đinh, đã chết—nay sống lại—không trở lại để xét xử, nhưng để trao ban bình an. Người nói “Bình an cho anh em.” Không phải một lần—mà hai lần.

Đó là lòng thương xót: không phải lên án, nhưng trao ban bình an ngay chính nơi vết thương của con người.

Rồi Người làm một điều rất lạ: Người thổi hơi trên họ. Như thuở ban đầu, Thiên Chúa thổi hơi ban sự sống cho Ađam, thì nay, Đấng Phục Sinh ban một sự sống mới—sự sống của lòng thương xót.

“Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần… anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha.”

Anh chị em, đây là điểm quyết định: Lòng thương xót không dừng lại ở việc được nhận—mà phải trở thành sứ mạng.

Nếu chúng ta thật sự đã được tha thứ, thì chúng ta không thể không tha thứ.

Rồi đến Tôma Tông đồ. Ông đại diện cho mỗi chúng ta—những người muốn thấy, muốn chạm, muốn chắc chắn.
Ông nói: “Nếu tôi không thấy… tôi sẽ không tin.”

Và Chúa Giêsu không loại trừ ông. Người cho ông chạm vào các vết thương.

Anh chị em hãy để ý: Chính các vết thương trở thành nơi mặc khải đức tin.

Tại sao Chúa không xóa các dấu đinh? Bởi vì chính nơi vết thương ấy, lòng thương xót được tỏ lộ.

Và Tôma thốt lên: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”

Từ nghi ngờ đến tuyên xưng—không phải vì lý luận, nhưng vì được chạm vào lòng thương xót.

Thánh Phêrô trong Thư thứ nhất của Thánh Phêrô nói rất rõ: chúng ta đã được “tái sinh vào niềm hy vọng sống động.” Nhưng niềm hy vọng ấy không phải là cảm xúc—mà được thử luyện qua đau khổ, như vàng được thử trong lửa.

Nói cách khác: lòng thương xót không loại bỏ thử thách—nhưng biến đổi chúng ta trong thử thách.

Và rồi Sách Công vụ Tông đồ cho chúng ta thấy kết quả cụ thể:
Các tín hữu chuyên cần nghe lời các Tông đồ, hiệp thông với nhau, bẻ bánh, và cầu nguyện.
Họ để mọi sự làm của chung. Họ quan tâm đến nhu cầu của nhau. Họ sống với niềm vui và tâm hồn đơn sơ.

Đó không phải là một lý tưởng xa vời—đó là dấu chỉ rằng lòng thương xót đã thực sự chạm đến họ.

Nhưng anh chị em, có một chứng từ còn đi xa hơn—không chỉ trong một khoảnh khắc, mà trong cả một cuộc đời.

Đó là cuộc đời của Thánh Damien de Veuster.

Người là một linh mục trẻ người Bỉ, được sai đến một nơi mà không ai muốn đến: đảo Molokai ở Hawaii—nơi tập trung những người mắc bệnh phong cùi. Thời đó, bệnh phong không chỉ là đau đớn thể xác—mà còn là bị loại trừ hoàn toàn khỏi xã hội, bị xem như đã chết khi còn sống.

Ban đầu, Cha Damien đến như một nhà truyền giáo.

Người giảng dạy. Người cử hành Thánh lễ. Người chăm sóc bệnh nhân.

Nhưng rồi… có một điều gì đó xảy ra. Người không còn đứng “bên ngoài” để giúp đỡ nữa. Người bắt đầu ở lại. Người ăn cùng họ. Người chạm vào họ—khi người khác không dám chạm. Người xây nhà, đào mồ, băng bó vết thương, ôm lấy những thân thể đang mục rữa.

Và rồi, một ngày kia, trong bài giảng, người mở đầu bằng một câu mà mọi người không thể quên: “Chúng ta, những người phong cùi…”

Không còn là “họ” nữa—mà là “chúng ta.” Bởi vì Cha Damien đã nhiễm bệnh.

Anh chị em, đây không còn là bác ái thông thường. Đây là lòng thương xót đã biến đổi con người đến tận căn—đến mức người ấy không còn giữ khoảng cách, nhưng trở nên một với những người đau khổ.

Tại sao Cha Damien làm như vậy? Không phải vì người tìm cái chết. Không phải vì người liều lĩnh. Mà vì người đã được chạm đến bởi một sự thật sâu xa:

Thiên Chúa không cứu chúng ta từ xa—Người đến ở với chúng ta, trở nên một với chúng ta trong Đức Kitô.

Cha Damien không chỉ “giúp” người cùi—Người trở thành dấu chỉ sống động của lòng thương xót Thiên Chúa giữa họ.

Người không chỉ nói với họ rằng: “Thiên Chúa yêu thương anh chị em.” Người làm cho họ cảm nghiệm điều đó.

Anh chị em, đây chính là điểm chúng ta cần dừng lại và suy nghĩ: Chúng ta có đang sống lòng thương xót như vậy không?

Chúng ta có thật sự tin rằng mình đã được Thiên Chúa xót thương không?
Hay chúng ta chỉ nghe nói… mà chưa bao giờ để lòng thương xót ấy chạm vào mình?

Nếu đã được tha thứ—tại sao chúng ta vẫn khó tha thứ?

Nếu đã được yêu—tại sao chúng ta vẫn sống ích kỷ và khép kín?

Nếu lòng thương xót ấy đã được ban cho toàn thể nhân loại qua biến cố Phục Sinh—thì nó đã thực sự biến đổi chúng ta chưa?

Tin Mừng hôm nay cho thấy rõ điều này. Chúa Giêsu Kitô không cứu chúng ta từ xa. Người bước vào giữa các môn đệ—giữa nỗi sợ, sự thất bại, và tội lỗi của họ. Người mang theo các vết thương.

Anh chị em thân mến,
có thể trong chính cộng đoàn chúng ta hôm nay, đã có những người đang âm thầm sống mầu nhiệm này:

• một người kiên nhẫn chăm sóc người thân đau bệnh
• một người âm thầm tha thứ
• một người lặng lẽ giúp đỡ mà không ai biết

Đó không phải là những việc nhỏ.

Đó là dấu chỉ: lòng thương xót của Thiên Chúa đang hoạt động.

Nhưng nếu có ai đó hôm nay cảm thấy: “Tôi chưa bao giờ thực sự được chạm đến…” thì xin hãy thử một điều rất đơn sơ: hãy thử tin. và hãy thử sống.

Bởi vì lòng thương xót không được hiểu bằng lý trí trước—mà được nhận ra khi được sống.

Anh chị em thân mến, chúng ta đang sống trong một thế giới nói nhiều về công bằng—nhưng rất thiếu lòng thương xót.
Một thế giới dễ phán xét—nhưng khó tha thứ.
Chính vì thế, lời mời gọi hôm nay rất rõ: hãy để lòng thương xót của Thiên Chúa chạm đến chúng ta—và biến đổi chúng ta.

Không phải chỉ để chúng ta được cứu—mà để qua chúng ta, thế giới này được chạm đến.

Hôm nay, Chúa Phục Sinh vẫn nói: “Bình an cho anh em.”

Nhưng Người cũng sai chúng ta đi. Không phải để nói về lòng thương xót—mà để trở thành lòng thương xót.

Vậy chúng ta sẽ làm gì?

Giữ lại—hay trao đi?
Đứng xa—hay bước vào?

Bởi vì cuối cùng, chỉ những ai dám sống lòng thương xót mới thật sự hiểu được mình đã được Thiên Chúa xót thương đến mức nào. Amen.

© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.