CĐPTVN Logo
  • Trang Nhà
  • Nội Quy
  • Danh Sách Phó Tế
    • Theo Tiểu Bang
    • Tìm Kiếm
  • Chia Sẻ
    • Bài Giảng
    • Phụng Vụ
    • Chuyện Vui
    • Linh Tinh
    • Tách Café Tâm Linh
    • Catholic Homilies & Reflections
    • Catholic Gospel Reflections
  • Thông Tin
    • Đại Hội
      • Đại Hội XI
      • Đại Hội X
      • Đại Hội VIII
      • Đại Hội VI
      • Đại Hội V
      • Đại Hội IV
    • Ban Chấp Hành
    • Đa Dạng
  • Inspiring Thoughts

Deacon Vincent Dam

THE EMPTY TOMB: AN INVITATION TO FAITH AND NEW CREATION

Easter Sunday - Year A

Brothers and sisters in Christ,

There is a curious detail that law enforcement often mentions about theft: a thief always acts quickly, grabs what he can, and leaves behind disorder.

But imagine the opposite.

A house where someone is “taken away.” No forced entry.

No signs of struggle.

And most strangely—everything inside is more orderly than before: clothes neatly folded, linens carefully arranged.

If you walked into a room like that, you wouldn’t say, “There was a thief.” You would stop… and ask:

“What happened here?”

That is the tomb this morning. Not chaos.

Not theft.

But a strange order—the burial cloths still there, carefully arranged. As if death itself had been pierced from within.

This is exactly the journey of the disciples in today’s Gospel.

Mary Magdalene comes to the tomb while it is still dark. She is not looking for life—she is looking for a body. When she sees the stone rolled away, she does not say, “He is risen.” She says, “They have taken the Lord.” The love is there—but she does not yet understand.

Peter enters the tomb. He sees the burial cloths, everything in order. He observes. He thinks. He analyzes. This is not theft. But still—he does not yet believe. The mind can go far, but it cannot cross the mystery on its own.

Then the disciple whom Jesus loved enters. He sees the same signs. Nothing more. No angel. No appearance. And yet the Gospel says: “He saw and believed.”

Why? Because his heart had been prepared by love. He had remained close to Jesus—even at the Cross—and so he recognizes what the eyes alone cannot prove.

And yet, the Gospel adds: “They did not yet understand the Scripture.”

Faith has begun—but it is not yet complete.

The empty tomb does not explain everything. It opens a question.

And this is the key:

The empty tomb does not force belief—it invites it.

Mary runs. Peter examines.

The beloved disciple believes.

Three responses. Three paths. And perhaps each of us today stands somewhere along that same journey.

But Christian faith does not end at the empty tomb. Everything changes when Peter encounters the risen Lord.

No longer the tomb. No longer the cloths.

No longer the questions.

He meets Him. He eats with Him.

He hears His voice again.

And from that moment, Peter is no longer the same man. He no longer asks, “What happened?”

He stands up and proclaims, as we heard in the Acts of the Apostles:

“We are witnesses… we have seen… we ate and drank with Him after He rose from the dead.”

Brothers and sisters, how does a man who once denied Jesus three times suddenly speak with such clarity and conviction?

There is only one answer:

He encountered the risen Christ.

And he was transformed by the Holy Spirit.

The same Spirit we are preparing to receive at Pentecost—the Spirit who turns fear into courage,

who turns silence into proclamation,

who turns a broken disciple into a bold witness. And Saint Paul takes it even further.

He does not simply say, “Christ is risen.”

He says: “You have been raised with Christ.”

That means something radical:

You are no longer the same person. You are a new creation in Christ.

What does that look like?

It means we begin to live differently:

choosing truth over deception, forgiveness over resentment, love over selfishness,

God over ourselves.

These are the “things above” we are called to seek. And this is not just theory. It is happening even now.

There are people in our own parish who come early every morning. No one sees them. No one applauds them. But they kneel in prayer. Their lives are not easy—they carry struggles like everyone else. But one thing is different: they are not alone. They have encountered Christ. And they have a peace the world cannot explain.

There are families that were on the verge of breaking apart—misunderstandings, wounds, silence. But somehow, they began to pray together again. Slowly, awkwardly at first. And then something changed. God’s Word touched them.

Forgiveness began. Love was restored. Not because they were stronger—but because the risen Christ was living in their home.

There are young people—maybe even our own children—who drifted away from the Church. And then one day—through a retreat, through Eucharistic adoration, through a crisis—they encountered Christ. And we see the difference: they begin to pray, to search for meaning, to live with direction.

In fact, even among Gen Z today—often thought to be far from faith—we are seeing signs of return. Many are rediscovering prayer, the Mass, and a deeper spiritual life. Why? Because in a world full of information but empty of meaning, they are hungry for something real—something living—something that can transform their lives.

Brothers and sisters,

The empty tomb is not just an event in the past. It is an invitation today.

An invitation to enter the journey ourselves. Perhaps we are like Mary—loving, but confused.

Perhaps like Peter—searching, but not yet ready to believe.

Perhaps like the beloved disciple—beginning to believe, but not yet fully understanding.

But Christ does not leave us there.

He calls us forward—to encounter Him.

And when we truly encounter Him—in the Eucharist, in His Word, in prayer, in the events of our lives—something happens:

We no longer stand outside the mystery. We become part of it.

So the question today is not: “Is the tomb empty?”

The question is:

Has the power that emptied the tomb begun to transform your life?

If we truly meet Him,

we cannot remain the same.

And then, like Peter, we will no longer stand at a distance, analyzing and questioning—but step into the mystery, so that our lives themselves become the answer.

And we will stand in the world and say:

“We are witnesses.

We have seen the Lord.”

Amen.


MỘ TRỐNG: TỪ LỜI MỜI ĐỨC TIN ĐẾN TẠO DỰNG MỚI

Có một chi tiết rất lạ trong những vụ mất trộm mà cảnh sát thường nhắc đến: kẻ trộm bao giờ cũng lấy nhanh, lấy vội, và để lại sự hỗn loạn. Nhưng hãy tưởng tượng một tình huống ngược lại. Một căn nhà bị “lấy mất” một người. Cửa không bị phá. Không có dấu hiệu giằng co. Và kỳ lạ nhất—mọi thứ bên trong lại gọn gàng hơn trước: quần áo được xếp lại, khăn được gấp riêng ra. Nếu bạn là người bước vào căn phòng đó, bạn sẽ không nói: “Có kẻ trộm.” Bạn sẽ phải dừng lại… và tự hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra ở đây?”

Đó chính là ngôi mộ sáng hôm nay. Không phải là hỗn loạn. Không phải là mất cắp. Nhưng là một trật tự kỳ lạ—những khăn liệm còn đó, được xếp lại. Như thể sự chết đã bị xuyên thủng từ bên trong.

Câu chuyện này giống như hành trình của các môn đệ trong Tin Mừng hôm nay. Maria Mađalêna chạy ra mộ khi trời còn tối. Bà không tìm sự sống—bà tìm một xác chết. Khi thấy tảng đá lăn ra, bà không nói: “Chúa đã sống lại,” nhưng nói: “Người ta đã lấy mất Chúa.” Tình yêu có đó—nhưng cô chưa hiểu.

Phêrô vào mộ. Ông thấy các khăn liệm, mọi sự được sắp xếp có trật tự. Ông suy nghĩ. Ông phân tích. Nhưng vẫn chưa tin.

Người môn đệ được Chúa thương mến bước vào. Ông thấy cùng một cảnh. Không có thêm dấu lạ nào. Nhưng ông đã thấy và đã tin. Bởi vì trái tim ông đã được chuẩn bị bởi tình yêu.

Nhưng Tin Mừng còn nói: “Các ông chưa hiểu Kinh Thánh.” Nghĩa là: đức tin đã bắt đầu, nhưng chưa trọn vẹn. Ngôi mộ trống không giải thích tất cả. Nó chỉ mở ra một câu hỏi. Và đây là điều rất quan trọng: Ngôi mộ trống không ép buộc chúng ta phải tin—nhưng mời gọi chúng ta tin.

Maria chạy. Phêrô quan sát. Người môn đệ tin.

Ba phản ứng. Ba con đường. Và có lẽ mỗi người chúng ta hôm nay cũng đang ở trong một hành trình như vậy.

Nhưng đức tin Kitô giáo không dừng lại ở ngôi mộ trống. Mọi sự thay đổi khi Phêrô thật sự gặp Chúa. Không còn là ngôi mộ. Không còn là khăn liệm.

Không còn là những câu hỏi. Ông gặp Người. Ông ăn với Người. Ông nghe chính tiếng Người gọi lại. Và từ giây phút đó, Phêrô không còn là con người cũ nữa. Ông không còn hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra?”

Ông đứng lên và công bố, như chúng ta vừa nghe trong sách Công Vụ: “Chúng tôi là chứng nhân… chúng tôi đã thấy… đã ăn uống với Người sau khi Người sống lại.”

Anh chị em thân mến,

đức tin Kitô giáo không dừng ở ngôi mộ trống. Nó bắt đầu ở đó—nhưng trưởng thành trong cuộc gặp gỡ. Và điều này không chỉ xảy ra cách đây hai ngàn năm. Nó vẫn đang xảy ra—ngay hôm nay.

Tôi muốn đơn cử một vài hình ảnh cụ thể.

Có những người trong giáo xứ chúng ta—mỗi sáng, họ đến nhà thờ rất sớm. Không ai thấy. Không ai khen. Nhưng họ quỳ đó, cầu nguyện. Cuộc đời họ cũng có đau khổ, cũng có thất bại, cũng có lo lắng như mọi người. Nhưng có một điều khác: họ không còn sống một mình. Họ đã gặp Chúa. Và vì thế, họ có một sự bình an mà thế gian không thể giải thích.

Có những gia đình—đã từng đứng bên bờ đổ vỡ. Hiểu lầm, tổn thương, lạnh nhạt. Nhưng vì một biến cố nào đó, họ bắt đầu cầu nguyện chung lại. Ban đầu gượng gạo. Rồi dần dần, Lời Chúa chạm vào. Tha thứ bắt đầu. Tình yêu được phục hồi. Không phải vì họ giỏi hơn—nhưng vì Đấng Phục Sinh đang sống trong gia đình họ.

Có những người trẻ—có thể chính con em chúng ta—đã từng xa rời Giáo Hội. Nhưng rồi một ngày, qua một buổi tĩnh tâm, một giờ chầu Thánh Thể, một cuộc khủng hoảng cá nhân… họ gặp Chúa. Và chúng ta thấy họ thay đổi: họ bắt đầu cầu nguyện, họ tìm kiếm ý nghĩa, họ sống có định hướng.

Thực tế, ngay trong thế hệ trẻ hôm nay—thế hệ Gen Z mà nhiều người nghĩ là xa rời đức tin—lại đang có những dấu hiệu rất đáng chú ý. Nhiều khảo sát gần đây cho thấy một số lượng đáng kể người trẻ đang trở lại với đời sống thiêng liêng, tìm đến cầu nguyện, Thánh Lễ, và những giá trị sâu xa hơn vật chất. Tại sao? Bởi vì giữa một thế giới đầy thông tin nhưng trống rỗng, họ khao khát một điều gì đó thật, sống, và có thể biến đổi cuộc đời họ.

Anh chị em thấy không?

Ngôi mộ trống không chỉ là một biến cố trong quá khứ. Nó là một lời mời gọi hôm nay.

Mời gọi chúng ta bước vào hành trình của chính mình:

Có thể chúng ta giống Maria—yêu Chúa, nhưng vẫn còn hoang mang.

Có thể chúng ta giống Phêrô—tìm hiểu, nhưng chưa dám tin.

Có thể chúng ta giống người môn đệ kia—bắt đầu tin, nhưng chưa hiểu hết. Nhưng Chúa không dừng lại ở đó.

Người muốn chúng ta tiến xa hơn—đến chỗ gặp Người.

Và khi chúng ta thật sự gặp Người—trong Thánh Lễ, trong Lời Chúa, trong cầu nguyện, trong những biến cố của đời sống—thì một điều sẽ xảy ra:

Chúng ta không còn đứng bên ngoài mầu nhiệm nữa.

Chúng ta trở thành một phần của mầu nhiệm đó.

Như Thánh Phaolô nói: “Anh em đã được sống lại với Đức Kitô.” Nghĩa là: anh em không còn là con người cũ nữa, nhưng đã trở thành một tạo dựng mới trong Đức Kitô.

Điều đó có nghĩa là gì?

Nghĩa là chúng ta bắt đầu sống khác: chọn sự thật thay vì dối trá, chọn tha thứ thay vì oán hận, chọn yêu thương thay vì ích kỷ, chọn Thiên Chúa thay vì chính mình. Đó là những “sự trên trời” mà chúng ta phải tìm kiếm.

Anh chị em thân mến,

Câu hỏi hôm nay không phải là: “Ngôi mộ có trống không?”

Câu hỏi là: cuộc đời chúng ta có đang được biến đổi bởi Đấng đã bước ra khỏi mồ không?

Nếu chúng ta thật sự gặp Người, thì chúng ta không thể ở lại như cũ.

Và rồi, như Phêrô, chúng ta sẽ không còn đứng ngoài mầu nhiệm để chỉ quan sát và đặt câu hỏi—nhưng bước vào mầu nhiệm đó, để chính đời sống chúng ta trở thành câu trả lời. Và khi đó, chúng ta sẽ đứng giữa thế giới và nói: “Chúng tôi là chứng nhân. Chúng tôi đã thấy Chúa.”

© 2025 CỘNG ĐỒNG PHÓ TẾ VIỆT NAM TẠI HOA KỲ. All Rights Reserved.